Kin Ngu Ngơ

I am a Writer

  • Lần đầu lên đỉnh (Chapter 1)


    Lần đầu lên đỉnh (Chapter 1)

        Bữa giờ ngồi văn phòng cả mấy tháng chưa đi đâu, tự dưng ngồi nói dóc với mấy anh em trong team dụ đi leo núi làm bồi hồi nhớ lại cái chuyến đi nhớ đời ngày ấy. Cái chuyến đi nó đánh dấu lần đầu tiên mình vượt qua giới hạn bản thân, thấy mình yếu đuối như thế nào và cái cảm giác lần đầu được "lên đỉnh" không ngờ nó lại phê đến vậy.

        Cách đây cũng 3 năm rồi , đúng ngày 26/3/2016, thằng bạn dấm dớ từ bé của mình Kid Dâm mới dắt díu mình đi leo núi, trước đó hai thằng có cú hẹn đi leo trèo cách vài ngày khi nó ngồi chém gió nó leo mấy con núi rồi. Lúc ấy kiểu nó đi được thế méo nào mình éo dám đi, thế là 2 thằng lên kế hoạch rồi đi. Sáng ngày kỉ niệm ngày thành lập đoàn TNCS HCM, 2 thằng kệ phứa cái ngày thành lập gì đó rồi nai nịt gọn gàng, lên xe phóng bạt mạng với tốc độ 40km/h lên Đà Lạt hướng về núi LangBiang. Đến gần trưa thì 2 thằng lên tới Đà Lạt, ko quên tạt ngang quán nem nướng ngay đường Phù Đổng Thiên Vương đánh bụng vài phát. Lúc ấy trời cũng hơi âm u nên cũng lo lo, thằng bạn mình thấy thế hỏi:" sắp mưa rồi, sao giờ?" mình thì ú ớ nuốt vội cây nem vào mồm, tí thì nghẹn... rồi bảo:"mưa nhỏ thì đi, sợ gì". May quá mưa nhỏ tí rồi tạnh, 2 anh em không quên hú thêm bạn Dũng ML (Mặt Lợn chứ không phải Một Lằn nhé, các bạn đừng suy diễn) để đi cho nó có thêm không khí Truy Sâm.

        Ngày hôm ấy trời không đẹp, mây to cuộn thành từng cục từng cục rồi thành 1 mảng to uỳnh. Gió lùa như đấm thẳng vào mặt 3 thằng con zời, từng hạt mưa đọng lại trên những chiếc lá xanh mơn mởn trên đường làm mình cũng méo gì phải xoắn cả. Mưa thì mưa chứ nó vẫn có cái đẹp riêng của nó mà :D. Lúc này bắt đầu 3 thằng chạy tới Langbiang là tầm 1 giờ rưỡi. Bắt đầu trời quang mây tạnh, nắng như chó táp rực hết cả người. Gửi xe tại chân núi xong ngu ngu tò te tú tí đi vào khu du lịch cho bị mất tiền oan...thôi kệ coi như thêm kinh nghiệm.


       Giờ bắt đầu leo này. Đoạn đầu bọn mình bắt đầu đi đường nhựa từ bên khu du lịch, đi mãi một lúc mới thấy cái đồi bên kia là đoạn mà mấy bạn hay leo đi nên mới bò sang. Mới vô trận mà phải nói là mệt vãi cả ra rồi. Đây hình con đồi nhỏ nhỏ ấy đây.


     Leo hết con đồi nhỏ là mình đã ngồi thở rồi. Nhưng mà đây mới là đoạn đầu thôi, đoạn sau thì ôi thôi rồi, phải nói là bò đi chứ không phải leo luôn. Đi toàn đường dốc cao mà nó cũng nghiêng phê lắm. Cứ bò được tầm 40m là mình lại phải nghỉ tí vì đã lâu không vác đồ nặng mà còn đi leo núi. Đoạn này bắt đầu áp lực, nhưng không sao nằm nghỉ tí rồi lại đi thôi, hơi mất thời gian một tẹo. Nhưng mà phải nói mỗi lần đặt đít ngồi xuống là muốn dính đít lại luôn cảm giác không đứng dậy nổi nữa ý. Lắm lúc mệt quá nằm bẹp xuống luôn kkk. Bắt đầu có dấu hiệu căng cơ mỏi gối...

       Đi thêm 1 đoạn nữa thì thằng Kid Dờ Âm cho mình ăn hành, mình leo đúng đường nó bảo mình leo sai thế là lại lồm cồm bò lên chỗ nó, vừa cao vừa khó đi vừa mệt vãi mướp. Ai dè bò một hồi thấy cái đường lúc nãy mình đi mới đúng thế là tèo 1 đoạn. Hic...đoạn này mệt quá nôn khan luôn...huệ ơi anh lại gọi tên em. Nhưng mà sau khi bò hết được đoạn dốc cao này thì lúc sau đường có vẻ khá bằng 1 đoạn dài. Lúc này mới có đủ tâm trí mà chill chủng với cây cỏ thiên nhiên. Tất nhiên là không quên pose hình tạo dáng ưỡn ẹo phô diễn body siêu khủng. Không quên tranh thủ chít thêm salonpas gel lên đôi chân vạm vỡ để bớt căng cơ.
      Ok, nhìn mấy cái bảng này vậy chứ cơn đau cuối mới gọi là mệt thật sự. Bước lên mấy cái bậc thang cao hơn đầu gối giống như hành trình đi lên trời vậy đó. Má ơi từng bước 1 giống như phải gồng hết sức trong người ra mà bước. Cảm giác chùn chân kinh khủng, cứ bước hơn 10 bậc là nghỉ tẹo thở dốc. Đoạn này hình như cũng hơi cao rồi nên mệt nhanh hơn thì phải. Những bước leo cuối phải gọi là dùng tất cả nghị lực và ý chí, bước từng bước thật chậm lên. Nghĩ tới cái cảm giác sắp được lên đỉnh nên mình cố gắng hết sức, tự nhủ trong đầu là không sao đâu, sắp lên rồi, sắp phê rồi, cố lên cố lên. Tất nhiên là có cố gắng thì mới có thành công, những bước chân nặng nề leo lên tới những bậc thang cuối phải nói là nó đáng với công sức bỏ ra. Bước chân đầu tiên leo lên đỉnh phải nói là mình quá phấn khích, quá sung sướng. Bao nhiêu cái mệt mỏi nó tự nhiên tan biến hết, mình bị choáng ngợp bởi khung cảnh xung quanh nên cái mặt hớn hơn bao giờ hết. Mình là 1 đứa bị sợ độ cao nhưng mà tự dưng đi loanh quanh đỉnh núi thì chỉ thấy đã thôi, bớt sợ rồi keke. Gió thổi phần phật mát rượi xóa đi cái nóng nực mệt nhoài của hành trình bò núi, bãi cỏ êm êm ngồi đã lắm, còn cảnh vật xung quanh thì khỏi phải nói...mê luôn. Những cái nhìn xa xăm mà chưa bao giờ được thưởng thức, mọi thứ bên dưới núi dường như bé xíu xiu. Lên đỉnh thật là cảm giác quá sức tưởng tượng của mình...quá đã, quá phê. 
       Lúc này mặt trời chuẩn bị lặn nên cảnh còn đẹp hơn gấp mấy lần

       Sau đó bọn mình bắt đầu lều trại vác ra cắm, bắt đầu nhóm lửa vì trời sắp tối rồi. Trời Đà Lạt về đêm mà ở trên đỉnh núi thì phải nói là nhìn sao phê lòi, hình như tối hôm đó không có trăng nên tối lắm, cơ mà nhìn sao đẹp vẫn thích. Do có chuẩn bị sẵn đồ ăn thức uống nên ba thằng nhóm lửa xong là tợp liền, nói ko ngoa chứ thịt nướng trên đỉnh núi là đỉnh của đỉnh đó. Cảm giác ăn ngon mà ăn ngấu nghiến vậy đó, vẫn đói nhưng thôi hết rồi thì chịu :D

    Hết tập 1, hôm nay viết tới đây thôi. Mọi người đợi tập 2 nhé :D


  • Chuyện mưa

    CHUYỆN MƯA 

    Phần I

        Vùng đất Lâm Đồng núi rừng nơi mình sinh ra và lớn lên mưa khá nhiều và lạnh, nên có lẽ mình cũng ảnh hưởng tâm trạng với mưa nhiều hơn. Với mình âm thanh dễ chịu nhất và mình feel nhất chính là tiếng mưa đêm. Mình cũng bị bệnh khó ngủ nên hễ mưa đêm trời lạnh hơn một chút, âm thanh lấn át những thứ khác nhưng vẫn dễ chịu khiến mình dễ ngủ hơn là một trong những lý do vì sao mình thích tiếng mưa đêm đến vậy.    Với mình mưa nó đem đến nhiều cung bậc cảm xúc, nhưng chủ yếu là khơi gợi lại kí ức nhiều hơn. 

    Ảnh: Google


    I/   Kỉ niệm nghịch mưa khó quên hồi bé
       Hồi bé do bố mẹ ít có thời gian chăm sóc, anh chị cũng không có ở nhà nên bố mẹ hay đem mình tới nhà cô giáo gửi ở lại ăn học ngủ nghỉ, vài ba tháng gì đó mới đón về thăm nhà vài ngày cuối tuần. Nói là bé chứ thực ra đoạn mà vài ba tháng mới về nhà là lúc mình lên lớp 6 rồi, còn trước đó cũng ở nhà cô giáo nhưng mà cuối tuần cũng tự đi bộ về nhà rồi. Với những đứa học trò ở cùng nhà cô giáo thời lớp 6 thì chúng nó hay được bố mẹ đón về vào dịp cuối tuần, còn mình do ở xa với bố mẹ cũng sợ không ở nhà quản được nên cho ở nhà cô giáo thêm. Lúc đó mỗi cuối tuần cũng hơi tủi thân lắm, nhìn bạn bè, anh chị em ở chung về hết mà có mình mình ở lại cũng buồn. 
       Thành ra có một hôm nhớ mẹ quá, đánh liều xin cô giáo về thăm nhà, cũng hứa hẹn các kiểu là về sẽ gọi cho cô yên tâm. Lúc đó không có xe đành mượn xe của con cô giáo chạy về. Chiều hôm đó lúc vừa chạy được một đoạn thì trời mưa tầm tã, bình thường thì chạy vào nấp mưa ngay nhưng mà mình háo về quá, chạy một lèo tắm mưa luôn. Đường cũng không xa lắm khoảng vài cây số mà mưa to nên cảm giác rát hết cả mặt vẫn lật đật đạp xe leo dốc về. Khổ cái xe thì cà tàng, đã thế lại không có cái dè đằng sau nên chạy xe nước bẩn bắn đầy lên cái áo sơ mi trắng. Mấy người đi ngoài đường chạy ngang qua gần gần thì cứ la lên: "Giời ơi vào núp mưa đi con, con cái nhà ai mà lại đi tắm mưa thế này cho ốm chết à, áo bẩn hết rồi kìa con ơi".  Lúc đó ít đồ nên áo trắng hư lại sợ bố mẹ la, đã thế đi đường trời mưa to lạnh cực kì nên phần run nó tăng lên vài nhịp. 
       Về tới nhà thì nhà chẳng có ai, bấm chuông mãi cũng chả thấy bố mẹ đâu. Thôi rồi quả này chắc tới khuya bố mẹ mới về, giờ biết làm gì đây. Lúc đấy tự dưng mình lại hứng lên chạy vào sân bay chơi, do nhà mình ngay sân bay LK mà. Hồi đó sân bay LK chưa nâng cấp lên như bây giờ nên nó vẫn còn cũ kĩ nhỏ nhỏ lắm. Đặc biệt là hai bên đường cỏ mọc xanh mướt và có cái rãnh khá sâu chạy dài một đoạn. Hôm ấy trời mưa to lắm nên nước ngập 2 bên ngang mặt đường nhựa luôn. Đang lon ton chạy vào thì mình thấy vũng nước, với bản tính trẻ trâu lâu lâu húng chó, mình phi ào ào vào vũng nước vì nghĩ chạy qua vũng nước để nước tạt qua như đi thuyền vậy á. Ai ngờ cái vũng nước nó sâu quá ngập luôn hết cái bánh xe, thế là té sml 😆😆. Cơ mà chẳng bị trầy xước gì, mà mình còn thấy khoái thêm, thế là dựng xe lên chạy ùm ùm tiếp, tự chơi một mình ngoài mưa như thằng tự kỉ luôn. Mà lúc ấy do cỏ mọc cao với xanh mướt nên nước rất trong, chạy ùm ùm một hồi cái áo gần như sạch đất luôn. Càng tiện nên chơi cả tiếng đồng hồ ngoài mưa luôn. Được thêm một lúc thì thấm lạnh, trời bắt đầu tối dần, chạy về nhà vẫn chưa thấy bố mẹ đâu, ngồi run cầm cập như con cún ở ngoài cái hiên mái tôn mà nhớ mẹ kinh khủng. 
       Khoảng 8h tối thì mẹ về, nhìn thằng con run cầm cập mà trời lạnh quá nên mẹ cũng hoảng, chả thèm mắng mỏ gì mà lôi mình vào nhà cho tắm lại nước ấm rồi lấy sẵn khăn, quần áo cho thay luôn. Mẹ cứ 2 3 phút lại hỏi có mệt không rồi lại rờ trán mình xem có sốt không. Hỏi han đủ kiểu rồi mẹ đi nấu cho bát cháo nóng vì biết thể nào mình cũng bệnh cho xem, do hồi bé mình yếu lắm, hay ốm sốt cao, có lần sốt gần 41 độ co giật tí vẹo nên mẹ lo lắm. Y như rằng tối hôm đó mình sốt đùng đùng, mẹ phải thức cả đêm canh, lâu lâu mình bị mớ sảng nên mẹ cung rơm rớm nước mắt ngồi thở dài. Lúc đó vừa thương mẹ, vừa mệt nhưng mà trong lòng vẫn khoái tắm mưa, trong đầu cứ mơ thấy cảnh lội nước ở cái rãnh cỏ đó. Có lẽ cái kỉ niệm đó khiến cho mình một phần nào đó thích mưa từ lúc trẻ trâu.
       Đây là hình cái bãi cỏ mà mình lội xe xuống, sau này người ta có nâng cấp sửa đường lại nên cái rãnh nó cũng cao lên rồi, tuy là mưa thì vẫn có nước ngập xâm xấp cỏ. Hôm nọ về nhà đi vào lại kí ức ùa về mãnh liệt luôn. Tiếc là không có cảnh chụp bãi cỏ hồi xưa cho mọi người tưởng tượng, xem đỡ hình này nhé.
    Nguồn: Google


      Có lẽ kí ức này nó là điểm nhấn xuất phát cho cái sự cảm nhận của mình về mưa. Cái cảm giác thích thú về mưa, cảm nhận cái đẹp của cỏ cây của nước non nó khiến cho mình có một cái cảm nhận sâu sắc hơn về sở thích kì lạ của mình cho tới bây giờ. Nó cũng là một điểm nhấn về tình thương của mẹ dành cho mình và tại sao lúc nào chuyện về mẹ cũng là những chuyện khiến mình nhớ nhất. Chuyện về mưa với mình vẫn còn khá nhiều kỉ niệm nhưng chắc hôm nay tới đây thôi, hôm nào feeling mình sẽ lại viết thêm những câu chuyện đời mình dính với mưa nhé. 

  • Đôi lời về blog này!

         Đây là một trong những lời từ đáy lòng mình nhất, những lúc hoảng loạn tuyệt vọng mình tìm tới blog này như một cứu cánh viết lên hết những tâm tư lòng mình, những hoài niệm, những ước muốn còn dang dở...và tất nhiên blog này còn viết về rất nhiều sự tích cực nữa. Cuộc đời không chỉ có nỗi buồn và còn có niềm vui nữa, vượt qua nỗi buồn và giúp mình sống tích cực hơn, vui vẻ hơn, làm được những điều mình chưa làm thật tuyệt vời.
         Thật sự mình đã trải qua một khoảng thời gian mà mình cho là khá tệ với bản thân mình. Những bất lực trước cái sự thảm hại của bản thân, không làm được cái gì ra hồn, chuyện gia đình dồn nén quá nhiều điều làm mình cảm thấy khá tổn thương, chuyện anh em bạn bè, chuyện tương lai vẫn chưa xác định được. Haiz. Nhưng mà muỗi đốt inox, đời ai chả có lúc buồn, dồn nén nhìu thì xả bớt ra thôi, để rồi mình vượt qua được mới đáng sống chứ.
          Mình là một đứa không thực sự giỏi che giấu cảm xúc nhưng cũng không dễ nói ra ngoài, mọi thứ rất dễ bị nhìn ra mà người khác chẳng cần phải hỏi cũng biết là mình đang có vấn đề. Ok, mình đang có rất nhiều điều phiền lòng, nó cứ cháy trong mình lúc thì âm ỷ lúc thì cháy 1 cách mạnh mẽ. Nhưng cuộc sống này có muôn vàn màu sắc, có màu tối nhưng cũng không thiếu màu sáng. Những bài viết của mình sắp tới có thể sẽ viết về mình, có thể sẽ viết về những người xung quanh mình, cũng có thể tùy tâm trạng mà viết ra. Có thể khi đọc những lời mình viết ra bạn sẽ khó chịu, cũng có thể đồng cảm, nhưng xin bạn hãy đối xử với mình như thường ngày bởi vì mình không muốn vì những điều này mà bạn sẽ đối xử với mình theo một cách khác.
    Hãy xem như đang xem những bức tranh khác về một Kin Ngu Ngơ rất khác, yên tâm vì nó sẽ có nhiều màu sắc lắm nhưng mà đa số sẽ là tranh tối nên đừng để ảnh hưởng tới tâm trạng của bạn nhé.

    Cảm ơn người anh em "Pin Péo" đã giúp mình dựng nên Blog cực đẹp này :) Mãi iu.