CHUYỆN MƯA
Phần I
Ảnh: Google
I/ Kỉ niệm nghịch mưa khó quên hồi bé
Hồi bé do bố mẹ ít có thời gian chăm sóc, anh chị cũng không có ở nhà nên bố mẹ hay đem mình tới nhà cô giáo gửi ở lại ăn học ngủ nghỉ, vài ba tháng gì đó mới đón về thăm nhà vài ngày cuối tuần. Nói là bé chứ thực ra đoạn mà vài ba tháng mới về nhà là lúc mình lên lớp 6 rồi, còn trước đó cũng ở nhà cô giáo nhưng mà cuối tuần cũng tự đi bộ về nhà rồi. Với những đứa học trò ở cùng nhà cô giáo thời lớp 6 thì chúng nó hay được bố mẹ đón về vào dịp cuối tuần, còn mình do ở xa với bố mẹ cũng sợ không ở nhà quản được nên cho ở nhà cô giáo thêm. Lúc đó mỗi cuối tuần cũng hơi tủi thân lắm, nhìn bạn bè, anh chị em ở chung về hết mà có mình mình ở lại cũng buồn. Thành ra có một hôm nhớ mẹ quá, đánh liều xin cô giáo về thăm nhà, cũng hứa hẹn các kiểu là về sẽ gọi cho cô yên tâm. Lúc đó không có xe đành mượn xe của con cô giáo chạy về. Chiều hôm đó lúc vừa chạy được một đoạn thì trời mưa tầm tã, bình thường thì chạy vào nấp mưa ngay nhưng mà mình háo về quá, chạy một lèo tắm mưa luôn. Đường cũng không xa lắm khoảng vài cây số mà mưa to nên cảm giác rát hết cả mặt vẫn lật đật đạp xe leo dốc về. Khổ cái xe thì cà tàng, đã thế lại không có cái dè đằng sau nên chạy xe nước bẩn bắn đầy lên cái áo sơ mi trắng. Mấy người đi ngoài đường chạy ngang qua gần gần thì cứ la lên: "Giời ơi vào núp mưa đi con, con cái nhà ai mà lại đi tắm mưa thế này cho ốm chết à, áo bẩn hết rồi kìa con ơi". Lúc đó ít đồ nên áo trắng hư lại sợ bố mẹ la, đã thế đi đường trời mưa to lạnh cực kì nên phần run nó tăng lên vài nhịp.
Về tới nhà thì nhà chẳng có ai, bấm chuông mãi cũng chả thấy bố mẹ đâu. Thôi rồi quả này chắc tới khuya bố mẹ mới về, giờ biết làm gì đây. Lúc đấy tự dưng mình lại hứng lên chạy vào sân bay chơi, do nhà mình ngay sân bay LK mà. Hồi đó sân bay LK chưa nâng cấp lên như bây giờ nên nó vẫn còn cũ kĩ nhỏ nhỏ lắm. Đặc biệt là hai bên đường cỏ mọc xanh mướt và có cái rãnh khá sâu chạy dài một đoạn. Hôm ấy trời mưa to lắm nên nước ngập 2 bên ngang mặt đường nhựa luôn. Đang lon ton chạy vào thì mình thấy vũng nước, với bản tính trẻ trâu lâu lâu húng chó, mình phi ào ào vào vũng nước vì nghĩ chạy qua vũng nước để nước tạt qua như đi thuyền vậy á. Ai ngờ cái vũng nước nó sâu quá ngập luôn hết cái bánh xe, thế là té sml 😆😆. Cơ mà chẳng bị trầy xước gì, mà mình còn thấy khoái thêm, thế là dựng xe lên chạy ùm ùm tiếp, tự chơi một mình ngoài mưa như thằng tự kỉ luôn. Mà lúc ấy do cỏ mọc cao với xanh mướt nên nước rất trong, chạy ùm ùm một hồi cái áo gần như sạch đất luôn. Càng tiện nên chơi cả tiếng đồng hồ ngoài mưa luôn. Được thêm một lúc thì thấm lạnh, trời bắt đầu tối dần, chạy về nhà vẫn chưa thấy bố mẹ đâu, ngồi run cầm cập như con cún ở ngoài cái hiên mái tôn mà nhớ mẹ kinh khủng.
Khoảng 8h tối thì mẹ về, nhìn thằng con run cầm cập mà trời lạnh quá nên mẹ cũng hoảng, chả thèm mắng mỏ gì mà lôi mình vào nhà cho tắm lại nước ấm rồi lấy sẵn khăn, quần áo cho thay luôn. Mẹ cứ 2 3 phút lại hỏi có mệt không rồi lại rờ trán mình xem có sốt không. Hỏi han đủ kiểu rồi mẹ đi nấu cho bát cháo nóng vì biết thể nào mình cũng bệnh cho xem, do hồi bé mình yếu lắm, hay ốm sốt cao, có lần sốt gần 41 độ co giật tí vẹo nên mẹ lo lắm. Y như rằng tối hôm đó mình sốt đùng đùng, mẹ phải thức cả đêm canh, lâu lâu mình bị mớ sảng nên mẹ cung rơm rớm nước mắt ngồi thở dài. Lúc đó vừa thương mẹ, vừa mệt nhưng mà trong lòng vẫn khoái tắm mưa, trong đầu cứ mơ thấy cảnh lội nước ở cái rãnh cỏ đó. Có lẽ cái kỉ niệm đó khiến cho mình một phần nào đó thích mưa từ lúc trẻ trâu.
Đây là hình cái bãi cỏ mà mình lội xe xuống, sau này người ta có nâng cấp sửa đường lại nên cái rãnh nó cũng cao lên rồi, tuy là mưa thì vẫn có nước ngập xâm xấp cỏ. Hôm nọ về nhà đi vào lại kí ức ùa về mãnh liệt luôn. Tiếc là không có cảnh chụp bãi cỏ hồi xưa cho mọi người tưởng tượng, xem đỡ hình này nhé.
Nguồn: Google
Có lẽ kí ức này nó là điểm nhấn xuất phát cho cái sự cảm nhận của mình về mưa. Cái cảm giác thích thú về mưa, cảm nhận cái đẹp của cỏ cây của nước non nó khiến cho mình có một cái cảm nhận sâu sắc hơn về sở thích kì lạ của mình cho tới bây giờ. Nó cũng là một điểm nhấn về tình thương của mẹ dành cho mình và tại sao lúc nào chuyện về mẹ cũng là những chuyện khiến mình nhớ nhất. Chuyện về mưa với mình vẫn còn khá nhiều kỉ niệm nhưng chắc hôm nay tới đây thôi, hôm nào feeling mình sẽ lại viết thêm những câu chuyện đời mình dính với mưa nhé.


0 nhận xét:
Đăng nhận xét